Trên sa mạc và trong rừng thẳm


Stas, Stas, một cậu bé vô cùng thông minh và dũng cảm, cậu có thể đương đầu với mọi khó khăn; cậu có thể đầy sáng suốt mà suy tính cho cuộc hành trình tưởng như không thể với một đứa bé mười bốn: thoát khỏi tay bọn phiến loạn, rồi xuyên qua “lục địa đen” vốn chưa được khám phá hết vào thời đó, đối mặt với những bộ lạc Châu Phi đầy man rợn. Cậu khiến tôi – cũng giống như Nell và Cali, tin rằng không có rào cản khổ ải nào mà cậu không thể vượt qua, thế nhưng Cali và Nell lại không biết rằng thứ duy nhất có thể khiến “ông lớn” đầu hàng lại chính là mạng sống của cô Nell bé nhỏ. Ngày đó, kí-ninh có thể xem như một thứ thuốc thần kì chữa bách bệnh, gần như một loại “thần dược” đối với lũ trẻ. Mọi khó khăn của chuyến đi, đối với Stas mà nói, đều không bằng đoạn thời gian thiếu những viên kí-ninh đắng ngắt cho cô Mdi-mu bé bỏng.



– Thế là em chẳng còn được về với ba em nữa rồi, nhưng anh phải nói với ba rằng anh rất tiếc – và bảo ba tới đây thăm em nhé…
– Em sẽ về mà. -Stas đáp.
Nhưng cậu không thể nói gì thêm, bởi chỉ muốn gào lên thật to.
Còn Nell vẫn nói tiếp với giọng ngái ngủ, phải lắng tai mới nghe thấy:
– Và thể nào ba cũng đến, còn anh cũng có khi nào sẽ đến, phải không anh?… Nhưng em tiếc quá…
Nói thế xong, cô bé ngả đầu vào vai anh khóc, còn cậu bé cố chế ngự nỗi đau của mình, ghì chặt cô vào ngực và tha thiết đáp:
– Nell, anh không trở về nếu thiếu em, và … anh cũng không biết làm gì trên đời nữa, nếu không có em.
[…]
– Ôi! – Stas bật lên – Anh sẵn sàng đổi hết để lấy một chút kí-ninh.


Một nhân vật tôi hết sức yêu quý khác – ngoài Stas và Nell, chính là Cali – cậu bé da đen chân chất đáng yêu. Cậu bé có thể hơi ngô nghê, không có “cái óc trắng” thông minh, nhưng điều đó không quan trọng bằng sự trung thành hết mực và tình cảm của cậu với Stas và cô Mdi-mu Tốt. Một cậu bé sợ thú dữ, sợ vô bô, nhưng trong đêm tối có thể một mình cầm đuốc đi tìm con chó Xaba vì sợ cô bé sẽ buồn, một cậu bé có thể từ bỏ ngài vị “vua” của những người da đen chỉ để đi theo hai người da trắng cậu yêu thương , như vậy không đáng yêu sao?



– Cali đi cùng ông lớn và cô bé đên con nước, nơi những cái thuyền lớn của người da trắng đi lại.
– Sao cậu lạo muốn đi cùng chúng tớ?
– Cali yêu ông chủ và cô bé.
[…]
– Chúng mình sẽ không còn ở đó nữa.
– Thì Cali sẽ ngồi khóc trên bờ con nước vì buồn.
Rồi hai giọt lệ lớn long lanh trong mắt nó.


Cuốn sách khép lại, nhưng vẫn để lại dư âm với tôi cho đến nhiều năm sau – khi mà tôi lại có dịp cầm đến nó lần nữa. Trong cuộc đời mỗi con người, hẳn sẽ luôn có một, hoặc một vài câu chuyện mà dấu ấn của nó sẽ không  bao giờ xóa nhòa khỏi tâm trí. Và với tôi, Trên sa mạc và trong rừng thẳm đã làm được điều đó, một cách xuất sắc.



Có nhiều thứ mà khó có thể nói thành lời, niềm yêu thích của tôi với cuốn sách này cũng như vậy. Thứ mà chỉ có thể cảm nhận từ trong trái tim, sự vui thích và mãn nguyện khi được cầm cuốn sách trên tay, yên bình trong không gian tĩnh lặng và dõi theo từng bước chân của những người bạn tri kỷ trong trang sách, một thứ hạnh phúc nho nhỏ của một đứa trẻ không muốn lớn.

Đã dự định hoàn thành cảm nhận về cuốn sách này từ lâu, hôm nay là một ngày đặc biệt với tôi (mà cũng có thể nói là chẳng có gì đặc biệt), xin dành những tình cảm tôi yêu quý nhất cho cuốn sách này, và cho cả ngài H.Sienkiewicz.

Đăng nhận xét

0 Nhận xét